"Là một tay xích lô, yêu thơ và sùng bái thơ như tôn giáo, nhưng hầu như không bao giờ gửi đăng ở bất cứ đâu, khách đi xe của Phan Đạo có nhiều văn nghệ sĩ. Ông kể, một lần, năm 1985, Phùng Quán trở lại Huế sau nạn Nhân văn, Đạo đạp xe chở Quán từ chợ Đông Ba qua cầu Tràng Tiền để vòng lên cầu Mới, Phùng Quán họp hành gì đó ở Tạp chí Sông Hương. Đi được nửa đường, Đạo nói “Các thi sĩ tiền chiến như Hàn, như Chế, như Đinh..., vì có học mà làm thơ hay quá anh Quán hỉ”. Phùng Quán đang ngồi trên xe bỗng nhảy phắt xuống, vung tay bị cói, mắt trừng trừng “Bọn đó là tiểu tư sản, tao mới là vô sản nè”. Từ đó Đạo không chở Quán nữa.
Nhà Đạo ở Bãi Dâu, đầu giờ chiều là đạp xe lên phố, đi khoảng 10 cây, tìm khách, chở khách, tối lại đạp về. Một hôm đang ngồi trên xích lô dưới một mái hiên cũ, Đạo thấy hai vợ chồng người bạn Quảng Trị đang chở nhau trên chiếc xe đạp, tay xách nách mang, liền chạy ra hỏi “Anh chị đi mô ri?”. Bảo “Vô thăm người chị, lát lại trở ra Quảng Trị”. Đạo ngồi đợi, khi hai người xong việc thì chạy ra chặn đường, “Lên đây em chở”.
Hai vợ chồng dứt khoát không chịu, vì ra Quảng trị là 60 cây số, sao mà chở xích lô cho nổi. Đạo nói, nếu anh chị không lên, tui đôi chiếc xích lô ni xuống sông. Anh Thi (là người vẽ minh họa cho tờ Cửa Việt) nói với chị Đá vợ anh, “Thôi em lên đi, anh biết tính chú nớ, chú đôi chiếc xe xuống sông Hương thật đấy, mình lấy chi mà đền...”. Đạo giành lấy túi, ném hết lên xe, ấn hai người ngồi vào, chất luôn xe đạp lên phía trước, cứ thế đạp đi. Ra đến Quảng Trị, Đạo tụ tập với với “anh em Cửa Việt ngoài luồng”, hai mươi ngày thì vô. Lúc vô, anh em cử hai người đi cùng, hộ tống Đạo và chiếc xích lô của Đạo trên xe đò, đưa về tận nhà. Vừa gặp ba mẹ Đạo, hai người đàn ông liền quỳ xuống lạy. Nói, “Đạo ra chơi với anh em chúng con, mà không cách chi báo cho hai bác biết được, làm cả nhà phải đi tìm. Xin hai bác nhận của chúng con một lạy”. Chuyện này tôi đọc từ một người bạn của Đạo, chứ Đạo không kể. Sau này tôi hỏi lại thì được ông xác nhận.
Một lần khác, Đạo rủ Phương Xích Lô ra Đông Hà, “Anh Phương, lâu rồi nhớ anh em ngoài đó quá, em với anh ra chơi một chuyến”. Thế là đi. Lúc ấy Hoàng Phủ Ngọc Tường là Tổng, Nguyễn Quang Lập là phó của Cửa Việt. Tối quây nhau lại uống rượu, đọc thơ. Phương đứng dậy, “Xin phép anh Tường, anh Lập, em xin đọc bài thơ...”. Đạo đang ngồi bên bỗng đứng phắt dậy, “Đù mà mi nha Phương, lúc mi mần thơ mi có xin ai không, răng chừ mi đọc thơ mi phải xin!”. Phương đuổi Đạo chạy quanh Cử Việt 3 vòng. Mệt lử, không chạy được nữa, ngồi ôm nhau khóc".
Trích "Phan Đạo" - sách Hơi thở trong bàn tay

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét