Khi nghiên cứu gốm sứ Trung Quốc chìm dưới đáy Biển Đông trong các vụ đắm tàu do va chạm với đá ngầm thời phong kiến, các bạn sẽ bắt gặp thuật ngữ Hải Từ (海瓷), tức là gốm sứ moi lên từ biển (海捞瓷). Loại gốm này có bề mặt men (釉色) bị ăn mòn, dính đầy san hô.
Màu của gốm sứ dưới biển đa số có màu nhạt, gốm sư thời nhà Tống chủ yếu là màu xanh lá cây và màu trắng xanh lá cây. Gốm nhà Nguyên, Minh, Thanh chủ yếu có hoa màu xanh lá cây. Sau khi bóc sạch lớp san hô, men gốm vẫn bóng nhưng không sáng, tuy nhiên “thần sắc” vẫn không thay đổi, vẫn khiến người ta thích ngắm không rời tay.
Màu xanh lá cây ấy là do người ta phết bột sắt làm màu men rồi đốt trong lửa nhiệt cao mà thành. Từ cuối thời Đông Hán đã có gốm sứ màu này rồi. Phôi thai gốm thời kỳ đầu tỉ mỉ, men màu xanh xám. Triều đại nhà Đường là thời hưng thịnh của gốm sứ.
Còn màu trắng là không bột màu trong chất men sứ. Trung Quốc có một thời “nam thanh bắc bạch”, nghĩa là gốm sứ miền nam chủ yếu có màu xanh lá cây, còn miền bắc có màu trắng
Gốm sứ được men theo con đường tơ lụa trên biển để sang La Mã thời phong kiến chủ yếu là các loại tô (碗)、chén (钵)、tách trà (杯)、chậu (盘)、đĩa (碟)、khay (托)、ly rượu nhỏ (盏)、lọ (盂)、hộp (盒)、bồn hoa (盆)、chum(罐)、vại (瓮)、hũ (壶)、Chậu rửa mặt (洗)、lư đốt trầm (炉)、bình (瓶)、muỗng (勺)
---
Một di chỉ khảo cổ học dưới đáy Biển Đông. Gốm sứ này của một con tàu thời nhà Tống.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét