Thứ Hai, 3 tháng 6, 2024

Người hành giả, vị du tăng hạnh đầu đà Minh Tuệ (BiBi Ngo)


Câu chuyện phải kết thúc theo cách…đã định , có lẽ không làm cho nhiều người, trong đó có tôi, ngạc nhiên. Tuy nhiên không tránh được cảm xúc ngậm ngùi, xót xa cho một nền văn hoá Phật học được khai sinh từ ngàn năm trước.

Ông đã hành giả trên con đường thảnh thơi của riêng ông suốt sáu năm qua từ Nam chí Bắc và ngược lại. Trời đất là nhà. Giác ngộ là sự sống. Vẫn là trang phục “Tam Y Nhất Bát,” vẫn là nhục thể gầy gò, đen sạm, đôi chân trần mạnh mẽ, dứt khoát, vẫn cách nói chuyện đơn giản, cởi mở với nụ cười trên gương mặt đen sạm, vẫn một ngày một bữa.

Rất ít người để ý đến hay biết đến ông. Thậm chí người ta nói ông bị điên. Ông bị đánh, bị xua đuổi. Nay, những ngày thảnh thơi đó của ông, kể cả những kiếp nạn đó, nay vĩnh viễn không còn. Thay vào đó, là một kiếp nạn khác. Kiếp nạn từ "Hiện tượng Minh Tuệ" của chính chúng sinh tạo ra.

Hàng trăm, hàng ngàn, hàng triệu, hàng vạn người theo ông, vây kín mỗi nơi ông đi qua. Điện thoại chĩa thẳng vào ông không chút ngần ngại. Họ tranh nhau “sờ” vào người ông, sờ vào y áo của ông, để mong có “phước.” Họ tin rằng sẽ có được phước lành nếu được ông nhận cúng dường. Họ quét đường sạch sẽ, trải chiếu cối để ông đi qua.

Nhưng họ không hiểu rằng sáu năm qua ông không cần ai hộ pháp, dọn đường. Vị sư này đã băng rừng lội suối, ngủ trong nghĩa trang năm tháng dài ròng rã. Đạo hạnh của ông có lẽ đủ để ông hiểu rõ tha nhân, buông bỏ sự săn đón. Cả danh thân, nhục thể gầy gò của mình ông cũng buông bỏ, thì ông cần gì những thảm hoa sen, hoa hồng, y bát bằng vàng?

“Phật tử” không biết điều đó. Họ nghĩ vị sư này CẦN cái mà họ CẦN. Họ nghĩ họ sẽ NHẬN cái mà họ MUỐN nếu ông NHẬN cái mà họ CÓ. Nhưng ông không cần cái họ CÓ. Và điều mà ông CÓ, ông không cho họ được. Đó là GIÁC NGỘ.

Trong một xã hội mà con người mất niềm tin, và có quá nhiều người dân phải gào lên “Ai cho tao lương thiện?” thì có thể hiểu người dân trong xã hội ấy thèm hình ảnh những vị chân tu như những cái cây, ngọn cỏ đang thèm khát ánh nắng để được vươn thẳng sinh tồn. Họ vây quanh vị du tăng này đi theo ông vì họ là những cái cây đang cần ánh nắng.

Thôi thì, hy vọng sẽ có người trong hàng vạn người đổ ra đường chào đón ông suốt một tháng qua, tranh nhau cúng dường cho ông, quét đường cho ông đi, đã tìm được ánh nắng rực rỡ cho mình. Nhưng cũng tự hỏi, liệu họ sẽ dùng “app” QUẢN LÝ NHÀ SƯ VÀ TIỀN CÚNG DƯỜNG mà BCA VN vừa công bố không để tiếp tục có “phước lành” hay không?

Năm 2007, trong một bài giảng nói về “Định hướng tương lai với thể hệ tăng sĩ trẻ ngày nay,” cố Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ từng nói: “Về gia tài Phật giáo Việt Nam, tôi nói đó là một cơ đồ đã mục có thể sập. Nhưng vì, trong đó tôi là người đã góp công rất nhiều, nên dù biết nó có thể sập tôi cũng không đủ can đảm để phá đi. Nhưng thế hệ trẻ các anh có đủ can đảm để phá, vì các anh chưa đóng góp gì trong đó cả. Các anh có quyền phá sập đi để xây dựng lại cái mới.”

Nhắc lại lời người xưa để thấy, câu chuyện hôm 3 Tháng Sáu không còn là "có thể sập", mà là "đã sập."

Vị du tăng Minh Tuệ, khi ông buộc phải “điểm chỉ” làm căn cước, một trong những cái ông không cần trong cõi ta bà này, thì cũng là lúc chúng sinh Phật tử quay về với cõi của họ. Nhưng chắc chắn bước chân của ông sẽ vẫn tiếp tục rong ruổi, bằng cách nào đó của người hành giả.

Kính ông bình an sau một tháng quá nhiều kiếp nạn đối với một vị du tăng hạnh đầu đà. Mong một ngày, nếu hữu duyên thiên lý gặp ông, ông vẫn tinh tuệ, an nhiên, vẫn Tam Y Nhất Bát.

Nguồn: facebook tác giả

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

THÔN TÂY SƠN TRONG ĐỊA BẠ TRIỀU NGUYỄN (Nhà nghiên cứu Phan Trường Nghị)

Ghi nhận theo Nghiên Cứu Địa Bạ Triều Nguyễn – Tỉnh Bình Định của Nguyễn Đình Đầu, thôn Tây Sơn của thuộc Thời Hòa, huyện Tuy Viễn, trấn Bìn...