Từ điển tiếng Việt (Hoàng Phê chủ biên, 1992) giảng “hàm oan” là “mang nỗi oan ức mà không thanh minh, giãi bày được”. Nhưng từ đâu mà “hàm oan” lại mang nét nghĩa này?
“Hàm oan” là một từ Hán Việt, được ghi bằng hai chữ 含冤, cũng có khi được viết bằng 銜冤.
Trong đó, “oan” là một từ quen thuộc, có nghĩa “nỗi oan” như trong oan ức, oan uổng, oan gia ngõ hẹp… Còn “hàm” có nghĩa là “ngậm”, “giữ trong miệng”, rồi mở rộng nghĩa chỉ “ôm giữ”. Ta gặp chữ này trong các từ bao hàm, hàm lượng, hàm nghĩa, hàm súc, hàm ý…
Như vậy, “hàm oan” có thể hiểu là “ngậm nỗi oan”, “mang nỗi oan mà không giãi bày được”.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét