Hè về, bỗng nhớ một mùi hương xôn xao trong nắng, mùi của một ly xoài đá 30 năm còn đọng, cứ mỗi lần nhớ về là lại nghe mát lành, thơm lịm trên bàn tay.
Lần ấy tôi ốm, bố chở tôi bằng xe đạp ra thành phố để khám bệnh. Tôi không nhớ mình bị bệnh gì và đã khám đã chữa ra sao, tôi cũng không nhớ hình ảnh của khu bệnh viện, không nhớ gì hết tất cả cái chuyến đi và về ấy; nhưng tôi nhớ một ly xoài đá trên vỉa hè. Đó cũng là cái hình ảnh duy nhất còn lại sau một trận ốm và một chuyến đi xa đầu tiên trong đời.
Bố dắt tôi ra vỉa hè. Trên đường phố, người qua lại ngược xuôi. Mùa hè, trời nóng như lửa cháy, bố gọi cho tôi một ly xoài dầm đá, còn bố thì uống nước trà. Tôi còn nhớ được cả cái màu vàng của lát xoài lẫn với những viên đá lạnh lóng lánh mờ dần sau lớp hơi nước đọng trên thành ly thủy tinh. Cái hương vị ngọt thắm của xoài tan ra cùng cái mát lạnh của những viên đá, mãi mãi đọng lại trong tôi, kết thành một mùi hương không tan.
Ngày xưa quê tôi không có xoài, tôi chưa từng biết tới một trái xoài. Chợ cũng không có. Thời đó chưa có trái cây miền Nam ra như bây giờ, ở làng thì chỉ có ổi dại, táo xanh, một ít dừa và hiếm hoi lắm mới có nhà có cây mít được vài quả, quý như vàng. Xoài là thứ xa xỉ, ở đâu đó trên thành phố phù hoa mới có. Rồi một ngày tôi được một trái xoài vàng sóng sánh trong chiếc ly thủy tinh...
Bây giờ thì xoài nhiều lắm, xoài ở khắp nơi, tôi có thể dễ dàng mua chúng chỉ với chút tiền lẻ. Và xoài bây giờ có lẽ còn ngon hơn cả ngày xưa với những trái đầy thịt và đủ mọi màu sắc, hình dáng. Tôi vẫn còn thích xoài, đó là thứ trái cây tôi mê nhất, nhưng một ly xoài dầm đá trên vỉa hè thành phố tuổi thơ thì không còn có thể tìm lại nữa.
Hương thơm của trái xoài, cái mát lạnh của một ly đá hay bàn tay bố...., tôi không biết nữa. Bố đã chở tôi bằng xe đạp, 30 cây số, con đường ấy xa đến thế nào với một đứa trẻ con lần đầu ra khỏi làng? Ở một nơi xa lạ, đầy những người xa lạ, bố dắt tôi đi và ngồi bên tôi, nhìn dòng người qua lại bên một ly xoài dầm đá đọng đầy mồ hôi trên thủy tinh sóng sánh, vị ngon của một ly xoài hay mùi của một chuyến đi xa đầy hạnh phúc vì tôi có bố bên cạnh? Tôi không biết nữa.
Trong đời tôi còn có một lần khác, tôi đã ăn và nhớ mãi. Trưa hôm đó tôi mang cơm cho bố tôi. Bố chăn vịt trên một cánh đồng ở làng bên vì họ vừa gặt xong, lúa rụng còn rơi dưới chân gốc rạ. Đường xa, phải đi men theo chân núi có đầy những ngôi mộ nằm lặng im dưới nắng. Tôi đã sợ đến phát khóc trên chiếc xe đạp của mình, hai chân như muốn khuỵu xuống.
Cuối cùng tôi cũng đến được chỗ cái chòi của bố, là một chiếc giường đơn được úp bằng tấm cót nứa mỏng uốn vòm. Bên cạnh là một cái nồi thật lớn, bố mở vung, một con vịt vàng ươm, mùi thơm nghi ngút bay ra. Bố cầm con vịt lên, xé ra một cái đùi rồi bỏ vô nồi, đậy nắp lại. Bố chỉ tay về chỗ một ngôi nhà lấp ló sau những bụi tre và nói với tôi là trả chiếc nồi cho nhà đó, kêu họ là mình biếu cái đùi vịt này.
Tôi đi trả nồi rồi trở ra, thấy con vịt đã được đặt trên một tàu lá chuối xanh, mỡ chảy ra lóng lánh, mùi thơm ngây ngất. Hình như bố tôi làm thịt nó và bỏ vào chiếc nồi kia, lấy rơm chất xung quanh và đốt. Tôi bỏ cái cặp lồng xuống cùng với ít thức ăn mẹ tôi đã chuẩn bị ở nhà để bố ăn cơm. Bố xé cái đùi còn lại của con vịt đưa cho tôi và giục tôi ăn. Dù tôi đã ăn cơm ở nhà rồi nhưng mùi thơm béo ngậy này làm bụng tôi cồn cào lên.
Nó không phải là một một món luộc, cũng không phải chiên rán mà cũng chẳng phải vịt quay. Đó là món thịt vịt ngon nhất trong cuộc đời mà tôi đã được ăn.
Tôi ngồi ăn cùng bố giữa cánh đồng mênh mông xa lạ bốn bề là núi đồi lô xô. Xa kia, cây thập giá của ngôi nhà thơ xóm đạo im lìm trong trời thẳm. Tôi và bố ngồi ăn trên cỏ xanh ngút ngàn. Cũng 30 năm rồi, một hương vị chưa tan.
(Trích từ cuốn Hơi thở trong bàn tay, tác giả Thái Hạo)
Nguồn: facebook tác giả

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét