Không ít người viết nhầm giữa hai “đĩnh ngộ” và “đĩnh ngộ”. Tuy nhiên, chỉ có “dĩnh ngộ” mới là từ đúng. Từ điển tiếng Việt (Hoàng Phê chủ biên, 1992) định nghĩa “dĩnh ngộ” là “Có mặt mày sáng sủa, có vẻ thông minh (thường nói về trẻ em)” (tr.267). Nhưng vì sao lại gọi “dĩnh ngộ”?
“Dĩnh ngộ” là một từ Hán Việt, được viết bằng hai chữ 穎悟.
Trong đó, “dĩnh” nghĩa gốc là “ngọn lúa”; về sau mở rộng nghĩa chỉ “đầu nhọn của vật” (như mũi dao, ngòi bút); rồi tiếp tục mở rộng nghĩa để chỉ tính chất “xuất sắc, vượt trội, hơn người”. “Ngộ” là biết rõ, thấu triệt, như trong các từ tỉnh ngộ, giác ngộ…
Như vậy, “dĩnh ngộ” là “thông minh vượt bực”, “thông minh hơn người”.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét