1. Nhà thơ Nguyễn Đức Quận (SN 1957) sinh ra và lớn lên tại xã Hành Trung, huyện Nghĩa Hành. Sau khi tốt nghiệp Trường ĐH Tổng hợp TP Hồ Chí Minh (nay là Trường ĐH Khoa học Tự nhiên), ông về công tác tại Liên đoàn Địa chất 5 (nay là Liên đoàn Địa chất Trung Trung Bộ) đóng trên địa bàn TP Quy Nhơn. Ông làm việc, sinh sống tại Bình Định từ đó đến nay. Cũng từ đó, quê nhà Quảng Ngãi trở thành cố hương đau đáu nhớ thương trong suốt cuộc đời và hành trình thơ ca Nguyễn Đức Quận.
Tập thơ Tìm lại chút tình quê chính là những trải lòng về những thương nhớ ấy. Đây cùng với Những bàn tay đã nắm là hai tập thơ đầu tay của Nguyễn Đức Quận được NXB Hội Nhà văn ấn hành cuối năm 2023.
2. Tìm lại chút tình quê gồm 99 bài, viết về nhiều nơi tác giả từng đến nhưng quê nhà Quảng Ngãi và quê vợ Bình Định là hai chốn thân thương được nhắc tới nhiều nhất trong tập thơ này. Trong đó, thơ viết về Quảng Ngãi của Nguyễn Đức Quận bao giờ cũng dạt dào cảm xúc, sâu lắng thiết tha như không ít lần thi nhân bộc bạch: “Trong mơ về tiềng thầm thì gọi khẽ/ Nghĩa với tình mang nặng Quảng Ngãi ơi” (Nghĩa tình Quảng Ngãi). Bởi với thi nhân, quê hương là “Nơi thấm đẫm tình người xưa bền chặt/ Nơi mả mồ tiên tổ tự bao năm” (Người hai quê).
Mở đầu tập thơ là lời hẹn trở về cố hương để mở ra một hành trình “tìm lại chút tình quê”: “Sẽ đưa em về Quảng Ngãi cùng anh/ Thăm lại quê hương sau bao năm xa cách” (Sẽ đưa em về). Và rồi xuyên suốt hành trình đó, quê nhà được gọi tên bằng những lời đầy trìu mến, yêu thương và luôn hiện hữu, thường trực trong mỗi bước chân hồi cố: “Hồn quê là dáng mẹ về/ Lưng còng quang gánh nặng đè hai vai” (Hồn quê); “Đêm ngủ ở quê ngủ như không ngủ/ Bóng người thân về hiện hữu đâu đây” (Đêm ngủ ở quê); “Đêm ở quê, nơi tuổi thơ ngon giấc/ Rồi lớn lên nhờ hạt lúa củ khoai” (Đêm ở quê).
Hành tranh cho hành trình “tìm lại chút tình quê” của Nguyễn Đức Quận không gì khác là nỗi nhớ, niềm thương yêu sâu lắng dành cho quê nhà. Cho nên thấp thoáng trong tập thơ lại hiện lên hình bóng ngôi làng quê xứ Quảng bình yên, đầm ấm, gói trọng ký ức tuổi thơ êm đềm của thi nhân: “Tháng Chạp quê tôi thuở thiếu thời/ Chờ đêm mau sáng giấc ngủ vơi/ Mùi đường mía nấu bay thơm phức/ Lúa chín gặt về thiếu sân phơi” (Tháng Chạp xưa). Có khi, chỉ là một món ăn dân dã của quê nhà cũng lặng lẽ đi vào tiềm thức, chấp chới thương nhớ trong lòng kẻ xa quê: “Chồng bánh tráng thêm đầy một gánh/ Cặp ui sành sóng sánh nước don/ Ngồi ăn không ghế không bàn/ Gáo dừa múc đổ đầy tràn vào tô” (Dân dã món don).
Nguyễn Đức Quân tâm tình rằng 40 năm qua ông vẫn lặng lẽ đi về giữa hai quê. Mỗi lần trở về giữa quê nhà, thi nhân như được sống lại những ngày thơ ấu trong vòng tay yêu dấu của quê mẹ dịu hiền: “Ta về thăm lại quê hương/ Sông Trà - núi Ấn vấn vương một đời/ Bao năm lạc bước muôn nơi/ Trong mơ vẳng tiếng à ơi ngọt ngào” (Quê hương thăm lại). Chứng kiến quê mình đổi thay, trong lòng nhà thơ lại trào dâng những cảm xúc tự hào: “Anh về ghé qua Tư Nghĩa/ Rồi lên thăm đất Nghĩa Hành/ Quê em một thời đạn lửa/ Bây giờ mía, lúa lên xanh” (Mời anh về thăm); “Trà Giang nối những nhịp cầu/ Hai bờ xích lại gần nhau hẹn hò” (Bên dòng Trà Khúc). Nhà thơ càng thêm yêu mến những cảnh đẹp quê mình: “Xanh trời, xanh biển Mỹ Khê/ Hàng dương xanh ngát bốn bề xanh xanh” (Chiều Mỹ Khê); “Tàu rẽ sóng đưa tôi về xứ đảo/ Đây Lý Sơn – Cù Lao Ré là đây/ Biển trong xanh để giọt nắng đong đầy/ Chìm câu hát: “Ơi quê mình Quảng Ngãi…”” (Nghĩa tình Lý Sơn). Và yêu hơn tình đất tình người xứ Quảng: “Bên dòng sông Vệ chiều nay/ Nghĩa tình bằng hữu đong đầy con tim” (Bên dòng sông Vệ).
3. Thơ Nguyễn Đức Quận dung dị, ngôn ngữ mộc mạc, thể thơ truyền thống. Nhà thơ không dụng công về hình thức. Nhưng chính cái tình sâu lắng, chân thành là điều làm nên vẻ đẹp thơ ông. Trong những bước chân “tìm lại chút tình quê”, tình cảm thiết tha dành cho quê nhà Quảng Ngãi thật đáng trân trọng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét